Jeudi 11 octobre 2007 4 11 /10 /Oct /2007 11:04
Có người hỏi tôi " tại sao không gọi là người giàu mà gọi là trọc phú ? ". Tôi đã thử trả lời câu hỏi đó theo cách suy nghĩ của tôi như sau :

          Khi dùng từ " trọc phú " có lẽ người ta để chỉ đến một người rất giàu về vật chất. Dù cho của cải của họ có hàng muôn hàng triệu, " ruộng thẳng cánh cò bay, chó chạy cong đuôi ", hay là " tiền rừng bạc bể " , nhưng cái giàu về vật chất đó vẫn có thể đếm được, ruộng thì có thể tính bằng mẫu, rừng có thể đếm cây, biển có thể tính bằng diện tích mặt phẳng...Chung quy rồi thì cũng có thể tính ra được bằng một con số.

          Trong khi người giàu thì có nhiều cách giàu. Thí dụ nói về người giàu tình cảm, có ai đếm được bao lần họ đã khóc cảm thông với cảnh mất mát của người thân, của láng giềng, của bè bạn ? Có ai đếm được bao giọt nước mắt họ đã đổ ra khi xem một cuốn phim buồn ?

          Còn người giàu về lòng nhân, như Mẹ Teresa chẳng hạn, có ai đếm được biết bao công sức và thời gian bà đã bỏ ra trong suốt cuộc đời của bà để chăm lo cho những người nghèo khổ, bệnh tật ?

          Rồi Mozart, rồi Van Gogh, đó là những người giàu về tài năng. Hai ông đã để lại cho nhân loại một tài sản vô giá về nghệ thuật từ mấy thế kỷ nay, nhưng Mozart đến lúc chết đã vùi thây ở hố chôn tập thể, không một nấm mồ. Van Gogh thì qua đời trong bệnh hoạn và nghèo đói.

          Đấy, có ai dám bảo rằng Mẹ Teresa, Mozart, Van Gogh và còn nhiều người khác nữa là những người nghèo, họ là những người giàu đấy, nhưng di sản của những người này thì không có con số nào có thể thống kê được vậy

Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Jeudi 11 octobre 2007 4 11 /10 /Oct /2007 11:02
Cách đây vài hôm, tôi có gọi cho Ngọc Nga để cùng chia xẻ với Nga nổi buồn đang nặng trĩu trong lòng. Phone vừa nhắc lên tôi đã hỏi " Ngọc Nga hả, mầy sao rồi ? " Nghe giọng nói thật nhẹ và buồn rười rượi của bạn lòng tôi chợt se thắt lại. Tôi nghĩ ước gì bây giờ tôi có thể ở bên cạnh để bạn tôi có thể tựa vào vai tôi mà khóc. Ngọc Nga nói với tôi " mấy hôm nay tao cứ tức ngực, như bị mắc nghẹn không thở được ". Tôi bảo " mầy hãy khóc đi, khóc sẽ vơi đi được những gì đang chất chứa trong lòng, những nổi buồn mà mấy ngày qua mầy đã cố kìm hãm lại ". Và bạn tôi đã khóc, thật lâu. Còn tôi thì chỉ biết im lặng và cũng khóc âm thầm với nó....tôi thật không biết làm gì hơn. Qua đường dây điện thoại tôi " nghe " được tiếng thổn thức của bạn tôi nhưng giá như tôi có thể vói tay vuốt nhẹ vào lưng nó để chia sẻ nhiều hơn

         Nổi buồn cũng vơi đi được đôi chút khi bạn đã để cho những giọt nước mắt rơi xuống. Và chúng tôi lại nhắc đến những chuyện của ngày xưa còn đi học, những ngày hè, những ngày tết...rồi lại mong có ngày bốn đứa tôi gặp được nhau. Ngọc Nga nói " bây giờ tụi mình đang ở bốn châu, đứa châu á ( Thùy Dương ), đứa châu úc ( Ngọc Nga ), đứa châu âu ( Ngọc Thanh ), còn đứa châu mỹ ( Anh Loan ), không biết đến khi nào mới gặp lại đủ mặt, gặp được đứa này thì thiếu đứa kia ". Thật là như vậy đó, không biết khi nào mới hò hẹn nhau về một lần cho đủ

         Ba mươi năm trước tôi có nói với bạn bè rằng chắc phải đến khi mình sáu chục tuổi mới có dịp họp mặt nhau như lần họp lớp này, nhưng không ngờ còn sớm hơn như vậy, khi tụi mình chỉ gần năm mươi tuổi thôi, dù không đầy đủ trọn vẹn như ngày xưa nhưng ít nhiều thì cũng coi như tạm đủ, còn bây giờ thì bốn đứa tôi đứa nào cũng muốn gặp nhau. Biết đến bao giờ ? mười, mười lăm năm nữa chăng ?

         Sự chờ đợi và mong mõi sẽ làm cho tình bạn của chúng tôi càng thêm thân thiết và quý giá
                                                        

                                                                                Anh Loan

Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Jeudi 11 octobre 2007 4 11 /10 /Oct /2007 10:59
Sáng chủ nhật mở máy ra thì thấy có tin nhắn, đứa bạn mới mất người thân cách đó mấy ngày viết cho tôi vài chữ bảo là nó buồn quá. Tôi phân vân không biết phải làm sao, tôi biết mình vụng về trong cách an ủi bạn nên không dám điện thoại hỏi thăm nó, sợ là nó làm tôi khóc theo rồi không biết ai sẽ phải an ủi ai ? Buổi chiều chủ nhật kết thúc bằng cuộc gặp gỡ vài người bạn hàng xóm, chúng tôi kể với nhau đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ chuyện con cái hồi còn nhỏ cho tới những chuyến du lịch mơ ước dự định trong tương lai, làm tôi lên tinh thần được đôi chút. Tối thứ hai ngồi khoanh tròn trên ghế trước máy truyền hình, xem đúng cuốn phim kể chuyện một bà mẹ mất con trong một tai nạn xe trong ngày sinh nhật đứa con mười bảy tuổi, tôi lại chảy nước mắt, thấy sao mà có nhiều cảnh oan trái quá. Sáng thứ ba thức dậy sửa soạn đi làm, trời nắng thật đẹp, nhìn ra cửa sổ thấy vạn vật muôn màu, chim chóc hót líu lo trên mái nhà, trên bãi cỏ. Tôi thầm nghĩ " mặt trời vẫn còn đây, cuộc sống vẫn còn đây ! ". Đến sở làm, chín giờ, ông phát thư ghé vô đưa cho một xấp thư mà trong đó toàn hóa đơn đòi tiền, tiền điện, tiền ga, tiền điện thoại, tiền bảo hiểm...Hai vợ chồng nhìn nhau " mà không nói nên nời ". Tinh thần lại xuống tới số âm vì thấy lo cho những ngày sắp tới. Rồi thì vẫn phải tiếp tục công việc cho hết ngày. Buổi chiều có chút thì giờ ngồi vô mở trang blog, đọc được câu chuyện vui " đậu phọng ", mang kể cho ông xả nghe, hai vợ chồng cười đau cả bụng. Hôm nay lại nhận được bức thư của một người bạn đã lâu chưa gặp, niềm vui theo tôi suốt ngày...

          Chỉ mới trong vòng mấy ngày mà tâm hồn biến đổi liên tục, tôi mới nghiệm ra rằng cuộc đời là một chuỗi ngày nối tiếp nhau với vui và buồn, với niềm tin và thất vọng, với âu lo và hoan hỉ, với mất mát và tìm lại. Có lẽ nếu tôi không nhận được mấy chữ buồn của đứa bạn mất người thân thì tôi đã không cảm nhận được buổi chiều êm đềm vui vẻ bên vài người bạn. Nếu tôi không xem cuốn phim buồn về người mẹ mất con thì chắc đã không cảm thông được với người bạn vừa mất mẹ. Nếu tôi không được đọc câu chuyện vui nho nhỏ trên trang blog thì chắc mấy cái hóa đơn sẽ ám ảnh tôi suốt mấy ngày liền. Và nếu tôi đã không nhận được bức thư của người bạn lâu năm thì chắc sẽ không nghĩ đến có những người bạn ở xa vẫn nhớ đến mình.

          Thế còn ngày mai, ngày mốt, bữa kia thì sao ? Cái đó không cần biết, hôm nay cuộc sống đã mang đến cho tôi nổi lo thì ngày mai sẽ đền bù cho tôi một niềm vui khác. Tôi chỉ cầu mong sao những người thân của tôi cũng cảm nhận được hạnh phúc cuộc đời như tôi, " cứ cố vươn vai mà sống....lâu rồi thì đời cũng qua "

Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Jeudi 11 octobre 2007 4 11 /10 /Oct /2007 10:57

Trong giờ giảng của một giáo viên tiểu học ...

Thầy :

         - Đố các em sắp xếp các từ sau thành một câu có nghĩa : Thầy, đố, nên, không, mày, làm.

Trò ( trả lời nhanh nhảu ) :

         - " Làm thầy, mày không nên đố "

 
Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Jeudi 11 octobre 2007 4 11 /10 /Oct /2007 10:33
 

Lâu lắm rồi không thấy bạn bè bên việt nam gởi thư cho mình, tôi nghĩ chắc ai cũng " bận ". Không biết khi bạn bè đọc câu chuyện vui dưới đây thì có bắt chước để viết thư thường xuyên cho tôi không nhỉ ?

Thư gởi bạn

Đây là câu đầu tiên tao gửi cho mày. Kế đến, tao sẽ viết cho mày câu thứ hai. Câu này nữa đã là câu thứ ba rồi đó. Tèo à, mày có biết câu mày đang đọc đã là câu thứ tư rồi không ? Vậy mà tao vẫn không thể bắt đầu câu chuyện ở câu thứ năm này. Tao hy vọng sẽ nói được điều muốn nói với mày ở câu thứ sáu, nhưng sao thấy khó mở lời quá, hẹn mày ở câu thứ bảy nha. Mà thôi, đợi thư xuống dòng, tao sẽ tâm sự với mày được nhiều hơn.

Tèo ơi ! Mày có biết giờ đã là câu thứ mấy rồi không ? Tao học dốt quá nên không thể đếm nhiều được. Nếu tao không nhầm thì đã là câu thứ mười rồi.

Mày biết không, khi tao chấm hết câu này cũng là lúc tao chuyển sang câu thứ mười bốn rồi đó. Tao dự định sẽ nói toạc móng heo ra đây, nhưng cứ sợ mày không đủ bình tĩnh, nên tao đành để nó ở câu sau nữa. Tèo à ! Mày có đang nghe tao nói đó không ? Điều tao muốn nói với mày là hãy kiên nhẫn đọc câu kế tiếp. Và nếu mày tin tao, hãy đọc thêm câu này nữa. Tao không muốn làm mất thời gian của mày thêm, nên tao sẽ cho mày biết ngay bây giờ. Tèo à, tao muốn nói là… là… mày hãy đọc lại lá thư này,
Tèo nhá !

                                                                 Sưu tầm

Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Mercredi 5 septembre 2007 3 05 /09 /Sep /2007 11:17
                                                     Những nàng thiếu nữ sông Hương 
                                        Da thơm má phấn môi hường lá son 
                                        Tựu trường san sát chân thon 
                                        Lao xao nón mới màu sơn sáng ngời 
                                        Gió thu cứ mãi trêu người 
                                        Đôi thân áo mỏng tơi bời bay lên 
                                        Dịu dàng đôi ngón tay tiên 
                                        Giữ hờ mép áo làm duyên qua đường. 
 

                                                             Tựu Trường   :::Nguyễn Bính:::

                                    Cổng trường đóng cửa trong ba tháng 
                                    Có một con tằm ngồi ươm tơ 
                                    Suốt ba tháng thơ anh hạn hán 
                                    Dù sóng và mưa vẫn vỗ bờ 

                                    Ba tháng ủ ê vườn thiên lí 
                                    Hoa trên trái đất đều không thơm 
                                    Anh giận một mùa hè ích kỉ 
                                    Giam em trong cá chậu chim lồng 

                                    Ba tháng tưởng đâu em mất tích 
                                    Sài Gòn quên áo lụa Hà Đông 
                                    Đường phố toàn màu đen ngỗ nghịch 
                                    Nhớ ai kia mắt biếc môi hồng 

                                    Bây giờ thì nói chi ba tháng 
                                    Trái thị hồn anh đã chín rồi 
                                    Cô Tấm khai trường, hương áo trắng 
                                    Anh lại làm thơ "xịn" gấp đôi

                                                    Khai Trường  :::Bùi Chí Vinh:::


Par Ngọc Thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Mercredi 5 septembre 2007 3 05 /09 /Sep /2007 11:15
                                Nghe thèm quá ơ mắm đồng quê ngoại

                                Khứa cá tươi, bông súng, rau dừa non

                                Củi trâm bầu bén duyên cơm nồi đất

                                Chỉ "Cây Dù", mẹ vá áo cho con

                                Bầy trẻ nhỏ trên bờ đê đồng nội

                                Bắt cào cào, nuôi chim sáo chìa vôi

                                Chiều xám nhạt bầy trâu về xóm nhỏ


                                Đám mục đồng buồn tẻ hát chơi vơi

                                Bên hàng rào ngoại tôi còn bương chải

                                Hái vài ba đọt chiết với muồng tơi

                                Ngoài bờ đìa vàng lên bông điên điển

                                Gió chiều lay rụng tím cánh ô môi

                                Thơ mẹ viết : quê hương mình nghèo lắm !

                                Ngày lại ngày ngoại bán bánh vòng, cam

                                Các dì tôi đầu hôm lo chầm lá


                                Dỡ cơm khuya, để đi cấy vấn công

                                Đêm bềnh bồng triệu mắt buồn đom đóm

                                Khóc hàng bần thui thủi đứng ven sông

                                Từ xóm dưới ai gieo buồn vọng cổ


                                Dầu mù u ngoại thắp sáng đèn chong

                                Nhà ai đó nhịp chày ba giã gạo

                                Tiếng à ơ, ngào ngọt mẹ ru con

                                Trên sông nhỏ vài chiếc xuồng ba lá


                                Ngược nước chèo giữa đêm tối mênh mông

                                Chiếc áo túi, ngoại tôi nhiều lỗ vá


                                Trước sân nghèo sàng gạo dưới đèn trăng

                                Bầy trẻ nhỏ vô tư chơi cút bắt

                                Tiếng vạc buồn gieo điệp khúc giá băng

                                Ở nơi nầy, nhạt nhòa vầng trăng cũ


                                Xa ngoại rồi, xa hơn nữa quê hương

                                Thân chùm gởi, vay niềm vui xứ lạ,

                                Củi trâm bầu, bàng bạc khói trầm hương

                                                                     Hải Bằng

Par Lý Hoàng Tùng - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Mercredi 5 septembre 2007 3 05 /09 /Sep /2007 11:14
Mấy hôm nay mưa tầm tã từ chiều cho đến đêm như cùng tâm trạng khóc cho người ra đi của người ở lại....Có lẽ không ai thường xuyên gặp "Vú" nhiều hơn Tôi hơn mấy mươi năm về trước...ngày mà Tôi còn là một cô bé học phổ thông cho đến khi đã có gia đình,có đứa con đầu lòng...Tôi vẫn còn thường xuyên ghé chơi nhà "Vú", bởi vì nhà Tôi và nhà Ngọc Nga cách nhau không bao xa....chỉ có một đoạn đường đi bộ trong mấy phút . Tôi thân thuộc với gia đình "Vú" như là một thành viên "con" từ ngày ấy....Chị Hai, Chị Ba - Anh Hạnh, Chị Phượng,Hiếu, Thuận...đã xem Tôi như người thân trong nhà.

           Nhà "Vú" cũng là một trong những nơi bọn con trai và con gái lớp tôi thường hay tụ tập để "nhiều chuyện" ...Từ chuyện học hành, gia đình, bạn bè ...cho đến đủ thứ trên đời mà bọn Tôi muốn nói, thêm nữa là địa điểm trung tâm nhóm lại để hẹn nhau đi cắm trại...., đó cũng là nơi bọn con gái tụi tôi bày ra bán chè vào những ngày đất nước mới vừa giải phóng,còn đầy dẫy những khó khăn và lo toan : cơm áo gạo tiền..

           Còn nữa, những ngày lễ như : Giáng Sinh, Tết nguyên đán cũng là những dịp bọn Tôi thường xuyên có mặt sau khi đã đi dong ruổi...để dừng chân "ăn uống" tiếp thêm năng lượng...Những khi ấy "Vú" luôn hiện diện như là một bà Mẹ thứ hai không thể thiếu của bọn Tôi...

           Bẵng đi một thời gian xoáy tròn trong cuộc sống, Tôi không còn ở gần nhà "Vú" nữa bởi vì gia đình nhỏ của Tôi đã đi nơi khác...và Tôi nghe rằng "Vú" đã đem cả nhà đi nước ngoài...Tuy nghe thế nhưng cuộc sống những ngày đầu giải phóng thời bao cấp còn khó khăn và không thể liên lạc với nhau như bây giờ, cho nên Tôi chỉ biết như vậy mà thôi !

           Từ khi việc thông tin liên lạc dễ dàng, qua hơn ba mươi năm bạn bè Tôi thông qua trang blog mở ra đã đi tìm và kết nối lại những tình bạn ngày xưa mà vì cuộn tròn với bao nhoc nhằn lo toan không ai nghĩ đến được...mà dù có nghĩ đến nhau thi cũng không có đủ điều kiện để làm điều đó vì cuộc sống quá khó khăn...Chính vì thế mà bạn bè Tôi đã quan tâm và được gặp nhau, họp mặt nhau nhiều lần sau hơn ba mươi năm không gặp...

           Mới vừa đây, cuối năm 2006 vừa rồi, "Vú" cũng vừa gặp bọn Tôi và vui mừng tâm sự biết bao nhiêu điều mà Tôi tưởng bao nhiêu năm, người già như "Vú" có lẽ đã quên...Nhưng Tôi không ngờ "Vú" nhắc đến từng chuyện rất nhỏ nhặt mà bản thân Tôi cũng không hề nhớ, "Vú" nhắc đến cả chuyện Tôi thường đem "bánh bò nướng" đến cho "Vú" ăn, "Vú" ơi ! Con không nghĩ là "Vú" nhớ nhiều đến thế ! "Vú" còn nhắc rằng : "Vú" vẫn hình tượng ngày thằng con nhỏ đầu lòng của Con nắm tay Con kéo chạy băng băng trong nhà "Vú" rồi cười ha hả, sau đó lại còn hỏi Tôi lại rằng : Con còn nhớ những điều mà "ngày xưa Vú dạy dỗ tụi con khi lập gia đình không ? " "Vú ơi ! Làm sao mà con không nhớ được bởi vì những lời dạy dỗ của "Vú" như là của một người Mẹ làm sao Con quên được ? Tôi rất tiếc rằng vì đi làm xa và về thành phố lúc đã lên đèn nên không đi kiếm mua được thứ bánh bò mà "Vú" thích, và sau đó "Vú" đã trở về Úc.

           Cho đến hôm nay, khi ngồi viết lại những dòng này về "Vú", Tôi không nghĩ là "Vú" ra đi đột ngột như thế và lần về Việt Nam vừa rồi giống như là một điềm báo trước khi "Vú" nhắc lại tất cả mọi chuyện, cho dù là một chuyện rất nhỏ của ngày xưa...Khi "Vú" còn là một phụ nữ vừa làm mẹ vừa làm cha, bởi vì ba Ngọc Nga mất sớm, "Vú" là một người mẹ tảo tần lo toan cho mấy chị và mấy em và nhỏ Nga.."Vú" ơi !.Con rất hiểu điều đó bởi vì con cũng là một phụ nữ đảm đương gánh nặng của một gia đình...như "Vú"

           Cầu mong cho linh hồn của "Vú" bình yên trong cõi vĩnh hằng, từ nay "Vú" đã ra đi, đã không còn bộn bề lo toan...của bao nhiêu năm vì trách nhiệm....không còn buồn bã cuả đời thường đeo đuổi.....Xem như đây là một lời cuối nhân danh Con viết cho "Vú", một người mà Con đã xem như là một người Mẹ thứ hai....

           Mong rằng đối với những người ở lại, Tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ phải sống và luôn quí báu những điều mà chúng ta tưởng rằng là rất nhỏ nhặt trong cuộc sống...nếu chúng ta biết gìn giữ và trân trọng. Bởi vì có thể đó là những điều lớn lao đối với người khác và làm cho họ vui suốt đời khi nhớ về những ký ức nhỏ nhặt ấy....

Par Thùy Dương - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Mercredi 5 septembre 2007 3 05 /09 /Sep /2007 11:14
 

Nhóm bạn Nguyễn Duy Khang - Thạnh Mỹ Tây tổ chức một buổi lễ cầu siêu cho Bà Vú, mẹ Ngọc Nga, vào lúc 18g30 đến 19g30, ngày thứ sáu 31/08/2007 tại chùa Phước Viên ( gần vòng xoay Hàng xanh )

Mong rằng các bạn bỏ chút ít thời giờ đến tham dự lễ cầu siêu và thắp nén nhang cho người vừa khuất

Par Bích Diêu - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Mercredi 5 septembre 2007 3 05 /09 /Sep /2007 11:13
 Tối hôm qua thấy con gái ngồi xem phim hoạt họa, tôi cũng ngồi xà vào xem ké một lúc.

          Chuyện phim kể hai đứa trẻ nhật bản trong thời chiến tranh, vì bom đạn đã lạc mất mẹ. Hai anh em phải đến nương náu ở một gia đình bà cô. Lúc ban đầu, vì có số tiền của mẹ đã cất dấu sẳn trong số quần áo cho hai anh em lúc chạy giặc nên bọn nhỏ được bà cô đón tiếp ân cần. Dần dần tiền cạn, đời sống trong thời buổi chiến tranh càng khó khăn, hai đứa nhỏ bị bạc đãi đành phải bỏ nhà đi sống dưới gầm cầu. Để nuôi sống đứa em lên ba, thằng anh lên mười đã làm đủ mọi cách từ bắt ếch nhái trong đầm ao đến đi nhặt của thừa của thiên hạ. Lúc này chúng cũng biết rằng sẽ không bao giờ tìm lại được mẹ vì người ta cho biết bà đã chết vì bị lạc đạn và thân xác đã bị vùi chôn trong hầm tập thể.

          Đây chỉ là một phim hoạt họa nhưng câu chuyện thật cảm động. Hình ảnh đói khổ trong thời chiến tranh thì chắc chúng ta không lạ gì, nhưng điều làm tôi ghi tâm nhất là cảnh hai trẻ mồ côi mẹ. Giá như chúng còn mẹ thì dù trong bất cứ khó khăn nào chúng vẫn còn có nơi nương tựa đó là người mẹ. Đàng này ngoài cái khổ không nhà cửa, không có ăn, chúng lại còn mất tất cả đó là mất mẹ.

          Và dù ở tuổi nào, ở trong hoàn cảnh nào, ở địa vị nào, mất mẹ cũng khiến cho chúng ta bơ vơ, lạc lõng. Đã có rất nhiều bài học thuộc lòng dạy ta từ lúc còn nhỏ phải thương yêu quý trọng mẹ, nhưng chưa có một bài nào dạy ta phải làm sao khi mất mẹ, ấy chỉ vì mất mát này không có gì thay thế được vậy

Par Ngọc Thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires

Calendrier

Mai 2012
L M M J V S D
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
<< < > >>
Créer un blog gratuit sur over-blog.com - Contact - C.G.U. - Rémunération en droits d'auteur - Signaler un abus