Samedi 1 juillet 2006 6 01 /07 /Juil /2006 16:37

Ngoài số bạn mà tôi đã kể ra đầu tiên, " Bạn bè tôi " còn là những người bạn không nhiều thì ít đã chia xẽ với chúng tôi những năm học dưới mái học đường. Thí dụ như

Tĩnh , mà tôi đã đặt cho cái biệt hiệu tí b. Cho đến bây giờ chỉ có một mình tôi biết tí b. có nghĩa là gì. " b" cũng có thể là " bạn bè " ; " b" cũng có thể là " bề bộn " ; " b " cũng có thể là " bền bỉ " ....Nhưng xin bạn yên trí, dù cho có nghĩa gì đi nữa thì tôi đã đặt cho bạn một biệt hiệu để tất cả bạn bè đều gọi bạn một cách trìu mến.

" Bạn bè tôi " còn có Tống Hùng, tí còm ( tên sao người vậy ) hay mỗi khi muốn lên giọng làm tàng, bọn con gái chúng tôi còn gọi là Tống Lung ( tung ) . Tôi vẫn nhớ nỗi chịu đựng của bạn vì những cái nhéo, cái ngắt cuả bọn con gái chúng tôi. Không biết bây giờ với vợ con bạn có còn được cái tính dễ thương đó không nhỉ ?

" Bạn bè tôi " còn là một tí tham ( bởi vì ăn hàng còn hơn con gái nữa ! ), Tạ Nguyên Trung ( người bạ nặng ký nhất, không phải Tuấn là người nặng ký nhất lớp đâu vì lúc đó Tuấn chừng tám chục chứ gì, trong khi Trung tới những một " tạ " lận ).  Những lần Trung cũng hoc đòi chơi đánh đũa với bọn con gái chúng tôi làm cho mọi người phải cười bò lăn ra đất. Tiếc rằng Tí tham đã vĩnh viễn đi vào lịch sử 12C2. Chúng tôi đã khóc người bạn vắng số một ngày 28 tháng sáu năm 1978. Bạn ra đi khi tuổi chưa tròn hai mươi, bạn ra đi khi vẫn ước mơ sẽ được trở lại ngồi dưới mái trường đại học và hy vọng được gọi cô bạn học năm xưa là " cô giáo ". Tất cả những gì tôi còn giữ của bạn chỉ là những dòng chữ ghi lại trong quyển lưu bút sau cùng và ba lá thư  viết từ vùng chiến tuyến xa xôi nào đó với tràn đầy tình cảm gởi về bạn bè nơi thành phố.

" Bạn bè tôi " còn là những người ít nhiều  " được " tôi ghét, thí dụ như Trần Anh Tuấn chẳng hạn, thủa ấy tôi và Tuấn tạo thành cặp bài trùng như " trắng với đen " , như " trời nắng với trời mưa ", như " mặt trời với mặt trăng " , như " Hằng Nga với Chú cuội " ( cái này thì hơi nói quá nhưng ý tôi muốn nói là mặc dù chú cuội có lên được tới cung trăng thì cũng chỉ ngồi gốc đa mà ngóng cô Hằng thôi chứ chẳng thấy cung điện đâu cả )....Ở đâu có Ngọc Thanh và Anh Tuấn thì bạn bè phải coi chừng mang áo giáp để tránh bom đạn vì chúng tôi thân thích nhau đến nổi chỉ toàn ....chửi xéo nhau. Cách đây hai hôm tôi có nhận được thư của Tuấn gởi đến bạn bè, lời thư chân thành, tình cảm, những ngày sắp tới tôi sẽ đăng lên trang blog đặc biệt cho các bạn cùng đọc và để thấy rằng thời gian ít nhiều đều làm thay đổi con người, mà nếu thay đổi một người đã từng " ưa Chanh " như Tuấn thì thật là điều đáng mừng

Đứng dựa hơi với Tứ nữ trông cũng oai lắm chứ

Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Samedi 1 juillet 2006 6 01 /07 /Juil /2006 09:41

 

 

 

 

 

 

 

Loan sẽ kể tiếp về buổi cắm trại năm ấy...

Đây là trích đoạn nhật ký của mình năm đó , Cứ ngỡ rằng sẽ không thể tham dự đựơc buổi cắm trại ấ bởi vì ông bà bô không cho phép tham gia , mặc dù Quát đã đến từ sáng sớm ,nhưng cũng không dám vào xin phép cho nên đành lặng lẽ ra về , nhưng hinh như là trong buổi cắm trại mà thiếu một đứa trong "tứ nữ" thi hinh như không thành thi phải , và cả bọn cùng kéo đến để xin phép cho mình đi  ....và thế là cả bọn cùng thẳng hướng cầu Bình Triệu mà còng lưng đạp....

Mình cũng không nhớ là đoạn đường bao xa, đi hết bao lâu , nhưng cứ mỗi khi mà vượt qua được một đứa naò đó thì bọn tôi cười thật to như kẻ chiến thắng , trời buổi trưa thật nắng , mấy cô gái yểu điệu như Huỳnh Thu , Kim Phượng , Ánh , phạm thi Loan , bắt đầu làm nũng , và thế là được dịp để bọn con trai trổ tài làm anh hùng được chở  các người đẹp một cách hãnh diện  trời ơi còn bọn tôi thì cũng có hơn gì đâu mặc dầu ông bà ngày xưa nói rằng "17 bẻ gãy sừng trâu" không thể để bọn con trai coi thường được , và thế là bọn tôi chia nhau ra và mượn những cai vai của bọn con trai vừa đi vừa nói chuyện như không có gì xảy ra , trong khi đó thi bọn họ thật là hạnh phúc và sung sướng vì được tụi tôi cầm tay và nói chuyện nếu ai có tức wá không chịu nổi thì cứ nói ra

Rồi thì cũng tới nơi , nói là đi cắm trại nhưng thật sự bọn tôi không có cắm lêù , chỉ ngồi dưới những gốc cây thật lớn để có bóng mát mà thôi , tới nơi thì phải lo chuẩn bị cơm trưa chứ , bọn con gái có nhiệm vụ nấu cơm , còn con trai thì sao? đâu thể ở không được , thế là bọn họ phải đi kiếm cuỉ và thổi lửa , còn đứa nào không biết làm gì thi đến gốc cây gần đó để vừa đàn vừa hát cho bạn minh nghe trong số đó có mình hừ ở nhà có người nấu sẵn cho ăn thì không chiụ, bầy đặt đi cắm trại còn bị bọn con gái sai khiến chạy chỗ này làm cái kia và rồi bữa cơm trưa đã xong ...nếu ai hỏi tôi bữa cơm đó thế nào, tôi sẽ trả lời là : với tài nấu nướng của Bích Diêu và nữ sinh lớp tôi thi thật là không còn chỗ nào để chê cho được bởi vì trên sống dưới khê , tứ bề nát bét (và có lẽ từ đó cho nên Bích Diêu nấu đồ ăn rất ngon) nhưng bọn con trai không dám chê một tiếng nào mà cò phải ráng ăn cho hết bởi vi thật hạnh phúc vì lần đầu tiên  được con gáí nấu cho ăn cho em xin hai chữ binh an.....

xin các bạn theo dõi bài số 3 của buổi cắm trại này nhe...

 

 

Par Anh Loan Dư - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Samedi 1 juillet 2006 6 01 /07 /Juil /2006 09:20

Xin báo với các bạn một tin mừng, đó là blog của chúng ta đã có nhiều bạn bè chú ý đến và tham gia viết bài. Hôm nay tôi nhận được hai bài viết của Bích Diêu và Anh Tuấn, tôi sẽ cố gắng đăng lên một trang đặc biệt cho các bạn cùng đọc. Nhưng ở đây tôi đăng trước lời giải đáp câu đố của Anh Loan, mà tôi thấy rất sâu ( sắc ), các bạn cho ý kiến nhé .Đây là lời giải Anh Loan đã gởi cho tôi, tôi xin đăng nguyên bản :

Để Loan thử trả lời nhe:


Cãi cha : (xà lách pe-rờ)


cãi mẹ : (xà lách me-rò)


man : đàn ông


lăng-phăng : tạm dịch là lăng nhăng


xăng rút : tạm dịch là rút xăng


như vậy câu đó có nghiã là:


" Cãi cha, cãi mẹ thi đàn ông chỉ lăng nhăng làm nghề rút xăng  thôi. "


 

Minh trộn lẫn tiếng anh ,tiếng pháp ,tiếng Việt va nói lái như vậy có hoàn chỉnh không Ngọc Thanh

Xin các bạn cho một tràng pháo tay cho Anh Loan và rất mong chờ những câu giải đáp khác

Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Vendredi 30 juin 2006 5 30 /06 /Juin /2006 10:03

DẠY CON

Những người bạn học cùng thời với tôi thì bây giờ , sau ba mươi năm ra trường Thạnh Mỹ Tây, đa số đều có một vài đứa con. Không biết các bạn dạy dỗ con cái của các bạn như thế nào, chứ riêng phần tôi, mặc dù ở bên tây nầy, tôi vẫn cố gắng dạy các con tôi, không ít thì nhiều, theo kiểu người á châu của mình. Nghĩa là trong nhà cha mẹ, con cái nói tiếng việt với nhau, tập ăn cơm cầm đũa từ lúc ba bốn tuổi, gặp người quen là người việt nam thì phải biết chào cô, chào bác chứ không có " mơ - xừ, ma-đầm " gì ráo trọi. Hễ đứa nào trong nhà mà nói tiếng tây thì bị coi là nói tiếng mọi. Đứa con trai tôi, lúc đó lên ba tuổi, có lần nghe tôi la rầy đứa cháu vì ở nhà mà nói tiếng tây, nó đã lên mặt nghiêm bảo anh nó rằng :

" mình việt nam phải nói việt nam, chỉ có chinois ( người tàu ) mới nói tiếng tây " .

Tuy nhiên bọn trẻ cũng chỉ thực hành được một phần nhỏ vì một ngày hai mươi bốn tiếng đồng hồ thì tụi nó đã phải tiếp xúc và nói bằng tiếng pháp ( hay tiếng anh, tiếng đan mạch, tiếng hòa lan ....) với những người chung quanh mất hơn mười hai tiếng rồi. Về đến nhà nếu có nói chuyện với cha mẹ thì cũng chỉ quanh quẩn mấy mẫu chuyện thường ngày như ăn cơm, uống nước vậy thôi. Bằng chứng là các con tôi nói tiếng việt như " mọi " vậy .Đó là còn chưa kể những cặp cha mẹ việt nam mà lại không khuyến khích con mình nói tiếng việt, cứ sợ nó vô trường thua kém bạn bè, nên ở nhà cứ nói tiếng tây ( bồi ) với con cái. Kết quả thì dần dần giữa cha mẹ và con cái không còn cảm thông nhau nữa.

Nhiều lần nói chuyện những người đồng hương ở đây, có đôi lúc có người than phiền là bây giờ con cái khó dạy quá . Tôi có hỏi tại sao lại khó dạy, thì nhiều lần họ nói thật là " mình không giỏi tiếng tây ( hay tiếng mỹ, tiếng hòa lan, tiếng đức ....tùy theo nơi định cư ), mà muốn giảng dạy bọn nó điều gì nói tiếng việt nam thì tụi nó không hiểu " . Những lần như vậy tôi có hỏi họ " vậy tại sao anh chị không nói tiếng tây với cháu " . Họ hỏi tôi nói thế nào. Tôi nói " thì phải bảo cho nó biết rằng :

 - Salade père, salade mère, cent routes l'enfant mal

Đọc nôm na bằng tiếng việt thì như thế này :

 - Xà lách pe-rờ, xà lách me-rờ, xăng rút lăng-phăng man"

Đấy các bạn có thể áp dụng câu châm ngôn này để dạy con cái, với điều kiện phải hiểu nghĩa của nó . Vậy tôi xin đố các bạn câu châm ngôn này có nghĩa là gì ?

Xin các bạn giải câu đố bằng cách viết cho tôi trong phần " commentaire " hay mail qua địa chỉ của tôi. Và nếu các bạn có câu nào hay hơn thì xin đóng góp cho blog của chúng ta. Tôi cũng xin các bạn chú ý là để cho trang blog của chúng ta thêm phong phú, tôi đã xin tất cả bạn bè gởi ý kiến, bài viết, hình ảnh, tài liệu....để tôi cài thêm vào bài viết. Do đó các bạn theo dõi sẽ thấy mặc dù các bài đã đăng từ những ngày hôm trước có thể thay đổi và thêm bớt nhiều chi tiết khác nhau. Mong rằng các bạn sẽ tìm được một vài giây phút " về nguồn " vô cùng thoải mái sau những lúc vật lộn với đời sống hàng ngày.

 

 

 

Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 1 commentaires
Vendredi 30 juin 2006 5 30 /06 /Juin /2006 03:21

Chào tất cả các bạn .

Lời đầu tiên gởi đến các bạn là lời chào thân ái .

Tiếp theo sau phần mở đầu là phần thân bài ( làm đúng theo lời dậy của thầy Xuân Tước, Hợp Phố, của môn văn) Blog này đả được mở ra gần một tuần rồi đấy các bạn ạ, với những bài viết của Ngọc Thanh kể lại nhửng kỷ niệm thời của mấy cô nữ sinh chưa biết làm điệu , của mấy cậu học trò còn nhút nhát chưa dám nói chuyện với con gái , những bài thơ được sửa lại cho đúng nghĩa V.V...

Nhưng chưa đủ đâu các bạn ạ, mặc dù blog này được mở ra với sự khích lệ của Dũng Tiến , của Trọng Quát  của Bích Diêu và nhiều bạn nữa rất ủng hộ và tán thành  , nhưng Loan thấy các bạn vẩn còn e ngại chưa dám mở lời , đừng mắc cở nữa , bởi vì bây giờ bạn của tôi không còn nhút nhát như hồi xưa nữa , bạn không tin ư , đó là sự thật đó nhe, bởi vì Toàn có nói là: " Hum ,Tại sao hồi xưa mình không biết nữ sinh lớp mình dễ thương như dzậy ha...." .

Ở nơi đây không chỉ là chỗ nói về tuổi học trò của bọn mình , những kỷ niệm thời cắp sách , hoặc là nơi mà bạn có thể trút bầu tâm sự mà đã ấm ức từ bao lâu nay (thí dụ như :hồi xưa còn đi học sao mà tao ghét nhỏ Loan mập qúa , cứ thấy nhỏ ở đâu là chỉ muốn rượt theo đập cho nhỏ một trận cho bỏ ghét nhưng mà bây giờ nhỏ ốm rồi nên bớt ghét đi một chút , chỉ một chút thôi đó nhe ....),  mà còn là chỗ để chúng ta cùng nhau chia sẻ những vui ,buồn , và kinh nghiệm trong cuộc sống , những mơ ước mà mình hằng theo đuổi , những âu lo băn khoăn mà không biết kể cùng ai và nhiều nữa, các bạn có đồng ý với Loan như vậy không ?

Bạn ơi , đừng chần chờ nữa , các bạn cứ viết rồi có thể gởi qua email của Dũng Tiến , Ngọc Thanh hoặc là Anh Loan thì bài của các bạn sẽ được đăng lên blog" bạn xưa trường cũ " này  ,nếu các bạn không có key tiếng Việt thì cũng không sao , nhưng mà tụi này sẽ cố gắng đoán và  viết lại theo đúng ý của các bạn. Nếu bạn nào cần những điạ chỉ email , hoặc bạn nào có điạ chỉ email của các bạn mới thì cho tụi mình biết với nhe .

Kết  luận : Như vậy các bạn còn chần chừ gì nữa , những trang giấy trắng đang chờ những giòng chữ của các bạn đó .

Thân mến .

Anh Loan

Par Anh Loan Dư - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 2 commentaires
Jeudi 29 juin 2006 4 29 /06 /Juin /2006 16:38

BÀI HỌC CHỮ  NHO

Ngọc Thanh ( Tí cô nương ) hỏi :

            - Cậu còn nhớ Khổng Tử dạy sao không ?

Quang Trung ( Gà mên ) :

            - nhớ chứ

Ngọc Thanh :

            - Nhớ như thế nào đâu nói nghe coi

Quang Trung :

             - Khổng Tử dạy rằng :

                   " Biết thì nói rằng minh biết

                     Không biết thì nói rằng mình không biết

                     Tất là biết vậy "

        Đúng không nào ?

Ngọc Thanh : 

               - Ừ, thì đúng, nhưng mình có thể nói như thế nầy :

                    " Ngu thì mình nói là mình ngu

Quang Trung :

                - ừ, đúng !

Ngọc Thanh :

                - " Không ngu thì nói rằng mình không ngu

Quang Trung :

                - ừ, cũng đúng luôn

Ngọc Thanh :

                - Ấy là mình ngu vậy " !

Quang Trung ( ngẩn người ra ) :

                 - ừ nhỉ ???!!! mình ngu nhỉ !!!!

MẪU CHUYỆN THỨ HAI

Ngọc Thanh :

                         - Xin Trưởng ban Lao động cho biết ý kiến : trồng cây vui có cần phải tưới nước luôn như rau lang không ?

Ngọc Lân :

                         - Tí cô nương ơi ! Sao hỏi chi mà hóc quá dzậy ? Tí tui đang buồn thúi ruột đây !

                          Tí tui xin lỗi vì hỏng trả lời được. Sao Tí cô nương không hỏi trồng khoai lang thế nào cho mau có củ, khoai mì cắm xuống thế nào cho mai nhổ được, kẹo ú ăn làm sao cho hết ba cái một lần, rồi cóc , xoài, ổi...đây đều nghề cả. Còn giờ thì đang quá buồn vì bài thi hóa thiếu mất cái đồ thị

                                                                  trich " lưu bút 77 "

Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Jeudi 29 juin 2006 4 29 /06 /Juin /2006 14:09

Cuối năm lớp mười một chúng tôi tổ chức một ngày cắm trại ở Suối Lồ Ồ. Buổi sáng chúng tôi hẹn nhau ở trước nhà của Ngọc Nga để cùng khởi hành, tổng cộng không dưới ba mươi bạn trai gái. Phương tiện di chuyển lúc đó là xe đạp. Có đứa đi một mình một chiếc xe đạp riêng, có đứa thì đèo một đứa. Riêng phần tôi có dẫn theo đứa em họ, lúc ấy nó vào khoảng mười lăm tuổi, tôi sẽ trở lại kể chuyện đứa em họ này sau.

Chúng tôi đã có được một ngày hè thật tuyệt vời, tiếng ca, tiếng hát, tiếng cười đùa vang lộng một khoảng rừng bên cạnh dòng suối. Tôi không còn nhớ bữa ăn hôm đó có những gì, nhưng chúng tôi đã dự trù các gia vị để nấu một nồi chè nếp khoai môn cho buổi chiều trước khi chia tay nhau ra về. Khoảng năm giờ chiều thì trời đổ cơn mưa. Mưa như trút, mưa như tất cả nước mưa của những ngày không mưa lúc đó để dành trút xuống chúng tôi. Và sấm sét nữa. Có thể vi lẽ đó cho tới bây giờ tôi vẫn sợ trời sấm. Chúng tôi bị kẹt giữa rừng mưa. Một số bạn vẫn tiếp tục một trò chơi dưới mưa, một số khác căng cái áo mưa che cho Bich Diêu và Minh Hoàng hì hục thổi lữa nấu nồi chè nếp. Bây giờ đã sau hơn ba mươi năm, nhưng nếu có một phép lạ nào đó để đi ngược thời gian, tôi xin sống lại cái giây phút cùng bạn bè tôi, đứa nào cũng ướt loi ngoi, xì xụp thưởng thức chén chè nếp nửa sống nửa chín, chổ ngọt chổ lạt, dưới cơn mưa của năm nào xa xưa. Chúng tôi đã đứng chịu cơn mưa như vậy đã hơn một tiếng đồng hồ mà cơn mưa vẫn không dứt, trời càng sụp tối , thêm nữa Ngọc Nga lại lên cơn sốt. Mưa lớn quá không thể nào về bằng xe đạp, đứa nào cũng mệt cả rồi. Cuối cùng chúng tôi quyết định lấy xe lữa để về. Ở nhà ga Biên hòa, Sơn lùn đứng ra mua vé cho các bạn, người ta cho chúng tôi biết xe lữa sẽ ngừng có ba phút, chúng tôi phân chia nhau : các bạn gái lo nhảy lên toa trước với số xách tay, nồi niêu xoong chảo..., các bạn trai phụ trách chuyển gần hơn hai mươi chiếc xe đạp lên toa tàu trong vòng ba phút ngắn ngủi đó. Mọi việc diễn ra như dự tính. Nhưng vì không đủ thời gian, chỉ khi về đến ga Bình triệu, kiểm điểm quân số lại thì chúng tôi mới biết còn thiếu tám tên lính và vé xe lữa nằm trong túi của ...một trong tám đứa còn kẹt lại nhà ga Biên hòa. Vì không có gì chứng minh là mình có mua vé, chúng tôi bị giữ lại nhà ga Bình triệu để chờ các bạn còn thiếu đến chuyến xe sau. Lại thêm gần một tiếng đồng hồ chờ đợi dưới mưa ! Cuối cùng chúng tôi cũng ra về lúc trời đã tối hẳn, ai nấy đều ướt lem nhem và trông rất thểu nảo. Nếu ai thấy chúng tôi lúc đó chắc chắn sẽ tưởng chúng tôi là đoàn quân bại trận về từ chiến trường nào đó. Chúng tôi chia tay nhau dưới chân cầu Bình triệu và hẹn nhau sáng hôm sau phải có mặt đầy đủ ở trường, nếu ai vắng mặt thi coi như bị loại khỏi bọn. Sáng hôm sau mọi người đều có mặt đầy đủ và ai cũng hoan hỉ vì ngày vui hôm trước.

Hè năm ấy lớp mười một của chúng tôi đi lao động ở Bưng Sáu Xả. Ngày các bạn ra đi lao động thì tôi không có mặt vì bị bà bô bắt về quê... tránh nạn. Nhưng ngày về chúng tôi đã cùng khóc hai người bạn xấu số, Kim Yến ( tí khờ ) và Đặng Minh Đức ( tí quạu ). Kim Yến mất trước ngày lên xe hoa về nhà chồng vài tháng sau đó. Minh Đức ra đi bỏ lại một bầy em nhỏ.

Mùa nhâp học năm sau đó có lẽ mỗi người trong chúng tôi đều cảm thấy đường dài trước mặt không luôn luôn bình an như tuổi trẻ chúng tôi vẫn mơ mộng. Không có cuộc vui nào trọn vẹn phải không các bạn.

Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Mercredi 28 juin 2006 3 28 /06 /Juin /2006 11:05

 

Từ trái qua phải và từ trên xuống dưới :
          Anh Loan ( tí béo ) hiện sống tại Mỹ
          Ngọc Thanh ( tí cô nương ) lưu lạc bên đất Pháp
          Ngọc Nga ( tí nhè ) xin nhận nước Úc làm quê hương
          Thùy Dương ( tí dê hiền ) vẫn là thành viên trung tín của xứ Việt
Mỗi khi thấy những hình ảnh xưa này, con gái tôi bảo " đây là má Thanh, thời trang trẻ " . Tôi chắc rằng các con của Anh Loan, Ngọc Nga, Thùy Dương cũng nói về mẹ của chúng như thế. Tôi lấy đó làm điều hãnh diện vì chúng tôi đã có một thời tuổi trẻ thật đẹp, nhất là những năm dưới mái trường Thạnh Mỹ Tây thân yêu
Nói đến bạn bè tôi thì, mặc dù đã sau ba mươi năm, tôi không thể nào không nhắc đến Anh Loan, Ngọc Nga và Thùy Dương. Ba mươi năm trước tôi đã viết về bạn bè tôi rằng :
..." Bạn bè tôi " đó : một Thùy Dương hiền nhất bọn, một Ngọc Nga đen nhất đám và một Anh Loan béo nhất trong bốn đứa. " Bạn bè tôi " bây giờ, ngay trong lúc nầy và cũng có thể từ đây về sau sẽ chỉ là Thùy Dương, Ngọc Nga, Anh Loan mà thôi. Chỉ có Thùy Dương mới cho tôi cái tình cảm đậm đà về bạn bè dù đó là một người tôi không ưa. Chỉ có Ngọc Nga mới làm cho tôi nguôi giận khi tôi có ý nghĩ không đẹp về " bạn bè tôi " . Và chỉ có Anh Loan mới cho tôi một nơi để nói về " bạn bè tôi " một cách thoải mái nhất ...               
                     
                     
Trích đoạn lưu bút " Ngọc Thanh viết trong những ngày sắp bỏ trường mà đi " hè 77

 
                         
Bốn đứa chúng tôi như hình với bóng, từ năm lớp mười một các bạn trong lớp đặt cho chúng tôi danh hiệu " Tứ nữ " . Chúng tôi chia xẽ cho nhau từng kỷ niệm vui buồn cho đến món quà vặt. Có nhiều lần đi ăn hàng, tiền túi không đủ, bốn đứa kêu hai ly chè và xin thêm hai cai ly không để chia cho nhau. Những lần ra chợ ăn bún bò, ăn xong đứa nào hôm đó mặc áo dài thì đưa vạt áo cho đứa kia chùi miệng. Những giờ sinh ngữ, lớp chia ra làm hai, một số sang cái phòng nhỏ bên cạnh để học pháp văn ( trong đó có Thùy Dương và tôi ), một số ở lại học anh văn ( Anh Loan, Ngọc Nga ). Giờ sinh ngữ chỉ dài hơn một tiếng, nhưng không được thấy nhau trong giờ học đối với chúng tôi là một cực hình. Thế nào chừng vài phút sau đó cũng có đứa chạy sang xin với thầy " cho phép em đưa quyển sách cho bạn " . Và chắc chắn trong quyển sách đó cũng gói ghém trái cóc, gói me ngào đường hay miếng xoài chua
" Thủa còn thơ ngày hai buổi cúp cua 
                                         ( Quang Trung, Gà mên )
Yêu thế giới qua từng hàng cóc ổi  
                                        ( Ngọc Thanh, tí cô nương )
Ai bảo ăn chua là ốm                           
                                        ( Thùy Dương, tí dê hiền )
Tôi ngỡ ngàng khi càng thấy mập thêm
                                          ( Anh Loan, tí béo ) "
(  Trích đoạn bài thơ " Quê hương " được biến đổi theo học trò 12C2 )
Bài thơ năm nào chúng tôi viết trên mảnh giấy nhỏ chuyền tay cho nhau trong giờ việt văn với cô giáo An đấy

"Bạn bè tôi " còn có một Bích Diêu " gì cũng cười " , ở đâu có Bích Diêu thì ở đó rộn tiếng cười. Tôi không có một kỷ niệm nào có nước mắt với Bích Diêu cả.

"Bạn bè tôi " là một Quang Trung . Ngoài cái tên đẹp đẽ mà ông bà bô đặt cho, chúng tôi đã trìu mến tìm đặt cho bạn ba biệt danh :  " Gà mên ", lão phù thủy độc ác kẻ thù của dân xì trum, " mép mỏng " và " tóc quăn" . Bạn đã là đề tài không bao giờ thiếu mỗi khi chúng tôi gặp nhau.

" Bạn bè tôi " còn là một Đình Sáu " tí dzua " . Người bạn " bé nhỏ " nhưng tấm lòng thật quảng đại. Ở con người bạn hinh như cái gì cũng chịu đựng được, từ cái hờn giận của bạn bè , cái ngắt đánh của bọn con gái đến những lo lắng cực khổ của đời sống... nhất nhất bạn đều đón nhận một cách tự nhiên

( trích " Ngọc Thanh viết trong những ngày bỏ trường mà đi " hè 77 )

Bài thơ năm nào chúng tôi viết trên mảnh giấy nhỏ chuyền tay cho nhau trong giờ việt văn với cô giáo An đấy

Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 9 commentaires
Lundi 26 juin 2006 1 26 /06 /Juin /2006 21:22
         Tôi đã có ý định viết về " Bạn xưa Trường củ " từ lúc có dịp trở về Việt nam lần đầu sau mười sáu năm xa cách. Nhưng vì mãi ca bài " con cá sống vì nước " ( bận rộn công ăn việc làm, gia đình, chồng con, sức khỏe, thời gian hạn hẹp .......và một trăm ngàn lý do khác nữa...) cho nên mãi đến năm ngoái, lúc Anh Loan về nước gặp lại bạn bè và quay phim chụp hình gởi cho các bạn, thì cái ý định viết cho bạn bè tôi càng thúc đẩy tôi nhiều hơn. Và hơn nữa, ông xã tôi vì mỗi ngày phải nghe tôi rỉ rả bên tai kể chuyện thời còn đi học, đã bảo tôi tại sao không viết ra trên " giấy " để cho mọi người, nhất là những bạn học củ, cùng đọc và cùng sống lại thời vàng son nhất của đời người. Vậy thì xin các bạn, nhất là nhóm 12C2 Thạnh Mỹ Tây hay còn có tên gọi " gia đình xì trum " , ủng hộ và góp ý cho trang kỷ niệm nầy ngày càng thêm phong phú nhé.
Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 1 commentaires
Lundi 26 juin 2006 1 26 /06 /Juin /2006 12:43
Nơi đây sẽ là nơi gom góp hình ảnh, kỷ niệm của bạn bè cựu học sinh khung trời Thạnh Mỹ Tây ( Nguyễn Duy Khang )
Par tran ngoc thanh - Publié dans : banxuatruongcu
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires

Calendrier

Mai 2012
L M M J V S D
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
<< < > >>
Créer un blog gratuit sur over-blog.com - Contact - C.G.U. - Rémunération en droits d'auteur - Signaler un abus